Lang thang để khám phá, để cảm xúc

17(Đọc tập ký sự Lang thang xứ người của Mai Hữu Phước– Nxb Hội Nhà văn 2014)

>>> Tạp chí NON NƯỚC (Bài viết của Thanh Quế)

            Mai Hữu Phước là một người thích lang thang khám phá. Anh vừa khám phá bằng cái nhìn vừa khám phá bằng cảm xúc. Anh ở nước bạn ít ngày nhưng lang thang nhiều, thấy nhiều, khám phá nhiều. Cho nên những nơi anh qua, những chỗ anh đến thăm, có lẽ cũng đã nhiều người từng đến thăm, từng viết. Nhưng anh biết đưa lại cho bạn đọc những điều người khác chưa đưa, biết lạ hóa những cái ai cũng biết, biết đưa nỗi xúc động riêng tư của mình vào cảnh vật, con người, thành ra đọc văn anh thấy thích thú.  Đọc tiếp »

Lang thang xứ người cùng Mai Hữu Phước

17

>>> Báo ĐÀ NẴNG CUỐI TUẦN (Bài viết của Hồ Sĩ Bình)

Nhận lời mời của Trung tâm Y khoa St. Mary, Hobart India (Hoa Kỳ) và là đại biểu Festival Thơ Quốc tế lần thứ III Kolkata (Ấn Độ), bác sĩ-nhà thơ Mai Hữu Phước đã có một chuyến đi dài đầy thú vị. Cuộc viễn du qua nửa vòng trái đất đã giúp anh có cơ hội khám phá và tiếp cận, thu thập thêm kiến thức về chuyên môn ngành Y và sáng tạo nghệ thuật. Tài sản còn lại sau chuyến đi ấy của anh là tập bút ký Lang thang xứ người (*) vừa mới ra mắt bạn đọc. 

Đọc tiếp »

Nồi bánh tét trước giao thừa

Noi banh tet truoc giao thuaĐã nhiều năm qua rồi, tôi không còn có cái cảm giác êm đềm và sung sướng lúc ngồi trông nồi bánh tét chín ngay trước lúc Giao thừa. Chắc rằng mấy đứa em của tôi đang lạc bước ở những phương trời xa xăm nào đó cũng có cái cảm giác giống tôi mỗi khi năm hết, Tết về. Những ngày cuối năm lãng đãng, bâng khuâng, lòng tôi chợt nhớ sao nồi bánh tét đêm xưa trong miền ký ức của tuổi thơ xa ngái.

          Gia đình tôi là một gia đình đông anh em. Thuở nhỏ quây quần bên nhau rít ra, ríu rít như một bầy chim nhỏ, thân thiện và hiền hòa. Trong ký ức của tôi gần như anh em trong nhà chưa bao giờ “choảng” nhau cả. Những ngày cuổi năm anh em và bạn bè trang lứa cùng xóm kéo nhau một bầy đi kiếm cát trắng về thay nồi hương Tổ Tiên, Ông Bà… Đọc tiếp »

Xe cổ Harley Davidson

Harley Davidson_200Trong dịp festival hoa Đà Lạt cuối năm vừa rồi, tại không gian trưng bày trong khu vực vườn hoa Bích Câu trên bờ hồ Xuân Hương thơ mộng, tôi lang thang và tình cờ gặp “cụ” Harley Davidson. Ban đầu, thoạt trông xa, nhìn dáng gầy gò của “cụ” tôi nhầm tưởng là “cụ” Gô-bên (goben) đến từ quê hương Pháp.

          Lại gần, nhìn tên hiệu mới biết đích thực đây là “cụ” Harley Davidson danh tiếng đến từ Hoa Kỳ. Xung quanh cụ, nhiều người đang nghiêng mình ngắm nhìn và săm soi với tất cả sự tò mò và thích thú.  Đọc tiếp »

Ngựa trong thơ ca Việt

Con ngua - 2014Xuân về. Năm “Ngọ” lan man chuyện thơ ca… ngựa, như một lời bảy tỏ lòng tri ân đối với loài vật có ích gắn bó cùng với Tổ tiên và con người hiện đại trải qua không biết bao nhiêu đời nay rồi.

Không rõ từ khi nào, ngựa gắn bó với người cả trong đời sống và trong tâm hồn. Sống bên cạnh con người, lại là hình ảnh tượng trưng cho cái đẹp, sự hào hùng và lòng trung thực nên con ngựa bước từ đời sống thực vào thơ ca bình dân, kể cả thơ ca bác học một cách đàng hoàng và trang trọng.

Đọc tiếp »

Năm Ngọ nói chuyện ngựa

Giap ngo_200(Nhàn đàm)

        Nếu cuộc đua 12 con giáp chuột (tý), trâu (sửu), cọp (dần), mèo (mão), rồng (thìn), rắn (tỵ), ngựa (ngọ), dê (mùi), khỉ (thân), gà (dậu), chó (tuất), heo (hợi) phân ngôi theo thứ tự lần lượt này, thì xem ra con ngựa cũng chậm chân lắm thay! Nhưng dù cho con ngựa có “lười biếng” trong cuộc đua tài đầy mưu mẹo để về nhóm giữa, thì hình ảnh ngựa phi vẫn là một hình ảnh đẹp. Tiếng vó ngựa dập dồn là âm thanh sinh động, đầy hấp dẫn và không kém phần lãng mạn. Bờm ngựa tung bay, ẩn hiện lờ giữa đám bụi đường xa luôn làm mê đắm những trái tim phiêu lãng, tang bồng.

Đọc tiếp »

Đọc Nơi ấy, Tôi gởi lại một tình yêu *

Noi ay toi goi lai mot tinh yeu_Huynh Viet Tu_150

          Raymond Carver – một trong những bậc thầy của truyện ngắn thế giới ghi nhận: ngày nay, ắt hẳn “tác phẩm hay nhất, tác phẩm hấp dẫn và thỏa mãn nhất về nhiều mặt, thậm chí có lẽ tác phẩm có cơ hội lớn nhất để trường tồn, chính là tác phẩm được viết dưới dạng truyện ngắn”(1). Vì vậy, liệu có chủ quan quá không khi PGS.TS Lê Huy Bắc đưa ra kết luận này: “Thế kỷ 21 là thế kỷ của truyện ngắn, vì thơ, tiểu thuyết và kịch ngày một không thể bắt kịp sự thay đổi nhanh chóng trong đời sống tinh thần; vật chất của nhân loại?”

Đọc tiếp »