Lang thang để khám phá, để cảm xúc

17(Đọc tập ký sự Lang thang xứ người của Mai Hữu Phước– Nxb Hội Nhà văn 2014)

>>> Tạp chí NON NƯỚC (Bài viết của Thanh Quế)

            Mai Hữu Phước là một người thích lang thang khám phá. Anh vừa khám phá bằng cái nhìn vừa khám phá bằng cảm xúc. Anh ở nước bạn ít ngày nhưng lang thang nhiều, thấy nhiều, khám phá nhiều. Cho nên những nơi anh qua, những chỗ anh đến thăm, có lẽ cũng đã nhiều người từng đến thăm, từng viết. Nhưng anh biết đưa lại cho bạn đọc những điều người khác chưa đưa, biết lạ hóa những cái ai cũng biết, biết đưa nỗi xúc động riêng tư của mình vào cảnh vật, con người, thành ra đọc văn anh thấy thích thú.  Đọc tiếp »

Viết văn bia tưởng niệm chiến sĩ Ngành Y

Một hôm, tôi nhận được cuộc gọi từ một số di động lạ. Giọng nữ vang lên ngọt ngào, dễ mến. Người phụ nữ xưng tên là “Trung Chiến”. Vì không thể đoán được người gọi bao nhiêu tuổi để tiện xưng hô nên tôi chỉ thận trọng bằng hai chữ “Xin chào”!

Tac gia-va cuu Bo truong Bo Y Te Tran thi Trung ChienTác giả và cựu Bộ trưởng Bộ Y tế Trần Thị Trung Chiến

Thỉnh thoảng, tôi vẫn nhận được những cuộc gọi bất ngờ từ các bạn văn nghệ bốn phương khi đọc được thơ văn của nhau và nhiền khi là một ai đó có vấn đề về sức khỏe gọi nhờ nhờ tư vấn giúp, vì tôi thường viết bài cho chuyên mục sức khỏe của các báo.
Đọc tiếp »

Trả lời phỏng vấn nhà báo Tiểu Yến

– Anh bắt đầu sáng tác từ bao giờ? Những tác phẩm tiêu biểu? Năm vào Hội nhà văn?
Bắt đầu sáng tác từ năm 14 tuổi, từ một sự cạnh tranh rất trẻ con. Đó là khi sang nhà người bạn thân chơi tình cờ bắt gặp mấy bài thơ người bạn sáng tác “giấu” trong cuốn sổ tay. Những bài thơ người bạn viết về cây dừa và cây xoài nhà bạn. Lúc ấy không hiều vì sao mình nghĩ sẽ viết hay hơn bạn về cây ổi nhà mình nổi tiếng nhất xóm vì cho rất nhiều trái ngon và bờ tre trước nhà xanh um cho bóng mát rười rượi vào mỗi buổi trưa hè oi nồng. Thế là bát đầu tập tò viết những vần thơ đầu tiên trong đời.
Đọc tiếp »

Mẹ ơi, mùa Vu Lan lại về…

(Nhân đọc “Nhớ mẹ ta xưa” – Tùy bút dâng mẹ của Huỳnh Ngọc Thành)

 

          Một hôm, tôi bất ngờ nhận được tập sách nhỏ xinh “Nhớ mẹ ta xưa” của nhà báo, nhà thơ Huỳnh Ngọc Thành. Đây là tập tùy bút dâng mẹ của một người con đã qua nhiều mùa vu lan cài bông hồng trắng.

          “Nhớ mẹ ta xưa” được ấn hành bởi Nhà xuất bản Giao thông vận tải, in lần đầu 2008, tái bản 2012, chỉ vỏn vẹn có 20 trang in, với 4 bài tùy bút ngắn: “Đơn côi màu trắng”, “Nhớ mẹ ta xưa”, “Viết dưới di ảnh má” và “Bài thơ sám hối viết muộn”. Tập sách rất mỏng nên đọc được rất nhanh. Trái với độ mỏng của sách là độ dày của suy tư và trĩu nặng tình cảm của một người con riêng dành cho mẹ yêu quý của mình.

          Buông sách, trong lòng người đọc là sự ngập tràn những cảm xúc mênh mang và thiêng liêng về mẹ. Huỳnh Ngọc Thành như nói hộ chúng ta những điều mà gần như tất cả những con người con trên thế gian này đều muốn nói và muốn viết về mẹ của mình. Đó là sự hẫng hụt trong biển người khi mẹ mất. Dẫu biết rằng tử sinh là quy luật, nhưng sao một suy nghĩ thoáng qua cái ngày không mong đợi đó cũng đã cảm thấy đắng lòng, huống nữa với Huỳnh Ngọc Thành đó đã là sự thật: “Mùa vu lan năm nay con bắt đầu tập làm quen với màu hoa trắng. Dù mới năm ngoái con vẫn còn gắn bông hồng rực rỡ trên tấm áo lành lặn giữa phố xá đông vui.(Đơn côi màu trắng). Đọc tiếp »

Từ cái bến ngày cũ

Dường như một trong những người chọn… nhầm nghề là Mai Hữu Phước (?!). Anh làm thơ khá nhiều: Thơ in riêng đã xuất bản được bốn tập. Và cũng có những kết quả: Giải  thưởng thơ năm 1978 của báo Thiếu niên Tiền phong và của Báo Công an TP HCM (2008). Nói Mai Hữu Phước chọn nhầm nghề, thực ra chỉ là cách nói vui: Anh đã in hai tập sách về y học, liên tiếp trong hai năm 2011, 2012.

Vậy là… quân bình. Để cho chuyện chữ nghĩa chỉ “Là chút lòng tôi với cuộc đời”(Nợ văn chương). Để cho, văn chương không phải là một chuyện… nặng nhọc và nặng nghiệp, mà, tất cả phước – họa của mỗi một con người tùy thuộc vào tâm thế của chính bản thân người ấy trước cuộc đời, như điều xác tín này: Đọc tiếp »

Phiên khúc của tình yêu

(Nhân đọc Phiên khúc sang mùa – Mai Hữu Phước, Nxb Văn Học – 2012)

           Phiên khúc sang mùa là tập thơ đa cảm, đa sắc về tình yêu lứa đôi. Có cảm giác, nỗi rung động miên man vô bờ bến của tác giả dường như ở một tầng cao, tính lãng mạn đầy ắp, thoát xa cuộc sống hiện đại phức tạp, nhộn nhịp và đầy bất trắc. Chính vậy mà tác giả đã quý tặng tình nhân và độc giả những câu thơ ngọt ngào, âu yếm, giàu yêu thương và lòng trắc ẩn. Hơi thở của tập thơ, tựu trung, tựa hơi thở của đồng quê, đến mùa trăng, mùa hạt những đôi trai gái hẹn hò, gặp gỡ trao duyên, gần gụi. Và ta được tắm trong không gian ấm áp, trong lành: “Em nói hồn nhiên trong giấc mơ/ Mắt tròn tinh nghịch nét ngây thơ/ Anh gom nắng nhạt làm tơ lụa/ Để tặng riêng em buổi hẹn hò” (Phiên khúc sang mùa). Đọc tiếp »

Giới thiệu tập thơ: Phiên khúc sang mùa

Báo Thừa Thiên Huế số 645, ra ngày 31/5/2012
và Tạp chí Tài Hoa Trẻ số 773, ra ngày 06/6/2012
giới thiệu tập thơ song ngữ Việt – Anh “Phiên khúc sang mùa”
(Nxb Văn Học – 2012) của Mai Hữu Phước: